Ngộ độc tâm trí

 

Có những ngày
Đóng cửa
Đem tâm trí mình ra chơi
Đến phát bệnh.

Chẳng buồn
Ra nắng hong phơi.

Chỉ muốn rong chơi
Quên ngày tháng
Quên đời
Quên mình từng là ai.

Ta đạt được những gì muốn có
Như một trò chơi của số mệnh.

Lênh đênh không nhà.

Có khi ta,
Đặt chân lên bao bậc thềm vương giả
Chỉ lặng lẽ phủ phục trước một gã khổ nghèo.

Có khi đời,
Đi qua bao vất vả chơi vơi
Chỉ muốn trở về nhà
Làm một đứa trẻ thơ.

 (T2HM)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s